Pages

Ads 468x60px

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2016

Những lý do biển xe 5 số cần dấu chấm

Lý do đầu tiên là dễ nhớ bởi trí não con người rất khó ghi nhận những dãy số nhiều ký tự.

Theo nghiên cứu khoa học, một dãy 5 số liền sẽ rất khó nhớ, nhưng nếu chia làm 2 cụm nhỏ gồm 3 và 2 số người nhìn có thể dễ dàng để nhớ hơn. Để tiện cho người khác nhìn và nhớ biển số trong vài giây thì đây là giải pháp thông minh. Nhất là trong những tình huống đặc biệt, như cướp giật trên phố hay xe gây tai nạn rồi bỏ chạy.
Trong dãy 5 số thì dấu chấm giữa các cụm 3 số và 2 số sẽ có 2 lựa chọn là 123.00 hoặc 12.300. Nếu ai đó giỏi xác suất sẽ thấy, điều này giúp kho số rộng hơn rất nhiều. Trong tương lai nếu có thêm nhiều xe đăng ký cũng không lo "hết số".
Một ý kiến khác lại cho rằng, lúc biển còn 4 số người ta đã quan niệm biển tứ quý, nên điều này không thể tái diễn thành biển ngũ quý được. Cách làm này sẽ hạn chế quan niệm về biển số đẹp.
Đặc biệt, trong nghiệp vụ của công an giao thông, dấu chấm này sẽ giúp ích cho việc áp dụng phương pháp loại trừ trong quá trình xác minh và tìm kiếm biển kiểm soát trong trường hợp người làm chứng không nhớ hết 5 con số, hay ảnh chụp không đủ 5 con số...

Tài xế vượt liên tục trên cao tốc - thói xấu hay lái giỏi?

Bất kể xe chạy trước có đi ở tốc độ tối đa hay không, vẫn có một bộ phận tài xế xi-nhan, đá pha để vượt qua bằng được.

Ngày Quốc khánh đến cũng là dịp nghỉ lễ cho mọi người tranh thủ về quê, đi chơi cùng gia đình, bạn bè. Lượng xe lưu thông trên quốc lộ, đặc biệt là cao tốc sẽ gia tăng đột biến. Nhân việc này, tôi xin biên câu chuyện hầu độc giả cùng đọc và nhận xét. 
Mỗi lần tôi về quê đều đi qua cao tốc Pháp Vân - Ninh Bình. Từ độ đoạn Cầu Giẽ - Ninh Bình làm xong, tôi thấy ưng cái bụng lắm, chăm chỉ về quê hẳn. Hết đoạn 100 km/h đầu Pháp Vân, sang cao tốc mới báo 120 km/h, ra khỏi trạm thu phí là lút ga "đóng" như chưa bao giờ được "đóng", tốc độ như thế mới khoái, sướng sướng là!
Tôi thấy mình như đang ở Tây. Lại chả thế à, đường phẳng lỳ, toàn ôtô đời mới chạy phà phà, cây hai bên đường vươn cao, thẳng tắp, thỉnh thoảng lên cầu thấy hệ thống cột đèn cột điện giăng cũng thua kém gì các nước phát triển đâu. Túm lại là thích lắm. Chỉ trừ đúng một chuyện, là suốt ngày phải đan làn. 
Tôi là người mê tốc độ nên mỗi khi lên cao tốc luôn chạy đúng mức tối đa cho phép là 120 km/h, nhưng có những người khác, còn muốn nhiều hơn thế. Đang ngả người thư giãn, chìm đắm trong bản nhạc dập dìu, hai tay đặt vô-lăng, chân để hờ ở phanh, cruise control đặt 120 km/h. Nhìn xa về trước cả 1-2 km vẫn không thấy bóng dáng xe nào, yên tâm rồi. 
Ai ngờ chỉ chạy một đoạn vài km, bỗng dưng phát hiện trong gương chiếu hậu đèn vàng nhấp nháy. Hóa ra là ông phía sau. Lúc đầu tôi nghĩ, úi trời, chắc vừa lao lên tới đây, tưởng mình chạy dưới 120 km/h nên xin vượt. Tôi kệ, vượt gì mà vượt, hết nấc rồi!
Nhưng không! Suốt khoảng 3-4 phút sau, vẫn thấy đèn nháy vàng, và lần này còn kèm cả đá pha ầm ĩ. Gì thế này, làm gì mà như cảnh sát bắt tội phạm vậy. Tôi vẫn không nhường, đá xi-nhan trái như tỏ ý "Không nhường đâu ông ơi!!!". Ôi chao, đáp lại là một tràng còi như thể "vợ tôi sắp đẻ, tránh ra, tránh ra".
Ừ thôi thì nhường. Ô lạ thay, sau khi tôi nhường, anh ta vượt rồi nhưng cũng giữ đúng tốc độ 120 km/h. Ủa thế vượt để làm gì, lạ quá à nha!
Một người bạn tôi nói, đó là tâm lý của những người luôn muốn dẫn đầu. Những người này dù đi bộ, đi xe đạp, xe máy hay ôtô họ cũng muốn đi đầu. Họ sẽ không tách hẳn nhóm để đi một mình, chỉ đơn giản, muốn đi đầu, thế thôi. 
Vậy đấy, vì những anh như thế này, mà tôi cứ đi ra đi vào hai làn xe. Tôi xin các anh, cho tôi nghe hết bài hát để thẩm thấu nghệ thuật được không?

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

Tài xế và CSGT - sự kỳ thị chỉ có ở Việt Nam?

Bên cạnh hành động đối phó của cánh lái xe hay "soi lỗi" CSGT, đâu đó vẫn còn những cử chỉ đẹp của người thực thi pháp luật.

Hôm trước nhà tôi có giỗ, anh em gặp mặt đông đủ, cậu em họ mới đi phượt bằng ôtô xuyên Việt về kể thao thao bất tuyệt đủ thứ chuyện. Chợt mắt cậu sáng lên khi kể về kỷ niệm “va chạm” với cảnh sát giao thông (CSGT) tại thành phố Đà Nẵng, câu chuyện làm mọi người đi từ ngạc nhiên tới thích thú.
Theo lời kể thì cậu em tôi mới lần đầu vào Đà Nẵng, không biết đường nên bị lạc, loạng quạng thế nào chạy vào đường cấm. Thấy bóng CSTG trước mặt cậu phát hoảng và tự nhủ “thôi chết rồi, lại mất nửa bình xăng”. Sau thủ tục chào hỏi, đồng chí CSGT từ tốn nói với “khổ chủ” rằng: “anh đi sai đường rồi, đường này là đường một chiều, anh cần đi hướng nào để em chạy xe trước dẫn đường cho anh”. Cậu em tôi đưa tay lên hết véo tai lại... cấu mũi vì tưởng rằng đang mơ, giấc mơ giữa ban ngày. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ dẫn đường, anh CSGT còn vẫy tay chào rất thân thiện.
Thực ra chuyện này mà diễn ra ở nước ngoài thì hết sức bình thường, nơi mà vai trò của CSGT là chỉ dẫn, nhắc nhở và chỉ phạt khi thấy thực sự cần thiết trong trường hợp tài xế cố tình phạm luật.
Ở Việt Nam thì sao nhỉ? Đâu đó vẫn nghe thấy những câu chuyện cánh lái xe kể về thành tích đối phó với CSGT. Sự tương khắc giữa CSGT và cánh tài xế thật khó tránh khỏi khi mà một bên chuyên “soi” để bắt lỗi, bên còn lại thì tìm mọi cách để đối phó và … chạy trốn. Hình ảnh gần giống với con sói và con thỏ trong phim hoạt hình “Hãy đợi đấy” nổi tiếng một thời của Liên Xô.
Giá như ở đâu CSGT cũng làm việc giống như cách làm của đồng chí ở Đà Nẵng theo lời kể của cậu em tôi. Giá như tài xế nào cũng nắm vững và tuân thủ luật giao thông đường bộ. Khi đó hình ảnh “đối đầu” thường thấy giữa CSGT và tài xế tại Việt Nam sẽ không còn nữa, sẽ chỉ còn lại sự thông cảm, giúp đỡ lẫn nhau và những cái vẫy tay thân thiện như câu chuyện ở trên.

Căng mắt hết sức mới quan sát được biển báo ở Việt Nam?

Trên một số tuyến đường cao tốc, biển báo đặt chưa chính xác, khuất tầm nhìn, thiếu logic.

Tôi rất đồng ý với bài viết "Kiểu hạn chế tốc độ 'bất thình lình' ở Việt Nam" của bạn Nguyên Khoa. Cùng với những người tham gia giao thông trên tuyến đường AH1 bắt đầu hết đường cao tốc Pháp Vân - Cầu Giẽ đi Phủ Lý, trên toàn tuyến đường này hầu như không có biển báo tốc độ tối đa cho phép các phương tiện tham gia giao thông.
Ví dụ như đoạn hai làn đường, có vạch ngăn cách giữa cứng và ngoài khu dân cư thì ôtô dưới 9 chỗ được đi với tốc độ là 90 km/h. Trên tuyến này cũng rất ít vị trí có biển báo tốc độ 60 km/h, nếu có thường bị lấp bởi vật che chắn khi thì cây khi thì nhà dân.
Không biết các bác tài khác thế nào, mỗi lần tôi đi trên đoạn đường này cứ căng hết mặt ra cũng không nhìn thấy hết biển tăng hoặc giảm tốc độ. Tuyến đường này như một cái bẫy người tham gia giao thông. Theo luật giao thông đường bộ thì tất cả các biển cáo đều đặt ở bên phải người tham gia giao thông. Theo tôi Bộ giao thông cũng cần nghiên cứu nên có hình thức đặt biển báo làm sao để phù hợp.
Cá nhân tôi cho rằng đặt biển báo tăng giảm tốc độ nếu vị trí thuận lợi vẫn đặt bên phải, ở những vị trí khuất tầm nhìn nên đặt ở giữa dải phân cánh cứng. Có như vậy người tham gia giao thông mới dễ dàng quan sát chắc chắn sẽ hạn chế vi phạm tốc độ và tai nạn giao thông. Thú thật với mọi người đi trên các tuyến đường này rất mệt mỏi và gây tâm lý bất an cho lái xe vì lúc nào cũng căng mắt.

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

Liệu người Việt có cơ hội mua ôtô tốt giá rẻ từ 2018?

Theo điều chỉnh của cơ quan quản lý, mức thuế sẽ giảm mạnh sau 2018, nhưng từ giờ đến thời điểm đó liệu có còn thay đổi gì không.
Từ 1/7/2016, thị trường ôtô sẽ biến động mạnh nhờ vào đợt điều chỉnh thuế tiêu thụ đặc biệt (TTĐB) mới. Theo Dự thảo Luật Thuế TTĐB sửa đổi bổ sung được trình Quốc hội tại kỳ họp thứ 11, ôtô nguyên chiếc chở người dưới 10 chỗ, dung tích xi-lanh từ 1,5 lít trở xuống sẽ có mức thuế tiêu thụ đặc biệt giảm từ 45% xuống 40% từ 1/7/2016 và tiếp tục giảm xuống còn 35% từ ngày 1/1/2018.
Đối với xe có dung tích từ 1,5 đến 2 lít, thuế giữ ở mức 45% đến hết ngày 31/12/2017, sang 2018 sẽ hạ xuống còn 40%.
Đối với xe có dung tích xi-lanh từ 2 lít đến 2,5 lít, thuế giữ nguyên mức 50% như hiện hành.
Đối với xe dung tích xi-lanh từ 2,5 đến 3 lít, thuế sẽ tăng từ 50% lên 55% từ 1/7/2016, tăng tới mức 60% từ 1/1/2018. Với xe có dung tích trên 3 lít thuế cũng sẽ tăng khá mạnh.
Trước thông tin này, người dân tỏ ra rất vui mừng và hầu hết các ý kiến đều bày tỏ thái độ đồng thuận cao, nhiều người đã lên kế hoạch mua xe nhỏ sau ngày 1/7. Nhờ vào đợt giảm thuế này, giá ôtô cỡ nhỏ đều được hạ xuống. Cụ thể, các mẫu xe có dung tích xi-lanh dưới 1,5 lít như Toyota Vios, Yaris; Honda City; Ford Fiesta Ecoboot; Hyundai i10, i 20; Kia Moring; Chevrlet Spark... sẽ có điều kiện giảm giá sâu.
Với mức giảm 5% thuế, các mẫu xe này có thể giảm từ vài triệu tới vài chục triệu tùy loại. Nhiều chuyên gia, giới am hiểu về thị trường ôtô nhận định, việc giảm thuế tiêu thụ sẽ giúp thị trường sôi động hơn trong thời gian tới.
Bên cạnh đó, từ 1/7, ôtô nguyên chiếc nhập khẩu từ Asean về nước ta cũng được giảm thuế nhập khẩu về 30% và về 0% từ 2018. Điều này có thể giúp giá ôtô dung tích xi lanh dưới 2 lít nhập khẩu từ Asean về Việt Nam giảm từ 25% - 40% tùy loại.
Một câu hỏi được nhiều người đặt ra là liệu từ năm 2018, giá ôtô nhập khẩu từ thị trường Asean có giảm tương ứng với mức giảm thuế hay không? Liệu người dân có được mua xe nhập khẩu chất lượng tốt với giá rẻ hay không? Về mặt lý thuyết là có, nhưng chúng ta vẫn phải chờ đợi và hy vọng rằng không có một hàng rào thuế quan với ma trận các loại thuế áp vào xe nhập khẩu để bảo hộ sản xuất trong nước.
Từ nay tới lúc đó vẫn còn tới hai năm, với hai năm thì không thể nói trước được điều gì, nhất là khi chúng ta đã được chứng kiến sự thay đổi chóng mặt các chính sách về thuế, phí đối với ô tô trong thời gian qua.
Tôi xin dùng bài thơ sau để thay lời kết cho bài viết, nói lên nỗi mong mỏi của đa số người dân Việt Nam, những người đang ngày đêm mong ngóng tới một ngày nào đó sẽ được mua những chiếc xe chất lượng tốt với giá cả hợp lý:
Giấc mơ ôtô
Ôtô ơi, ôtô ơi!
Bao năm giá vẫn trên trời vậy sao?
Khi nào mới thỏa ước ao
Toàn dân ai cũng được vào xe hơi
An toàn đi tới muôn nơi
Không lo mưa, nắng, tuyệt vời tiện nghi
Thôi thì cứ ước mơ đi
Xe ta thẳng tiến ngại gì đường xa
Ô tô cho khắp mọi nhà
Lộ trình giảm thuế, dân ta mong chờ
Nhưng mà vẫn phải ước mơ…
Đừng tăng thuế, phí,…. dân chờ, dân mong!

Ý tưởng về hệ thống điều hòa cho ôtô tại các điểm đỗ

Hệ thống trên làm giảm lượng khí thải gây hiệu ứng nhà kính, giảm chi phí xăng dầu.
Bài viết này nhằm nêu ý tưởng về việc xây dựng hệ thống điều hòa cho ôtô, nhất là các xe khách tại các điểm đỗ xe. Tác giả chưa có điều kiện đánh giá về mặt hiệu quả kinh tế và khả năng thực tiễn.
Ý tưởng này không phải là mới, mà đã thực hiện ở Mỹ đối với các xe tải. Xe tải ở Mỹ thường có hành trình kéo dài, tài xế hay dừng lại tại các điểm dừng xe tải (truck stop) là nơi đậu xe, bơm xăng, sửa chữa, nghỉ ngơi và nhiều dịch vụ khác. Nhiều tài xế có thói quen nghỉ ngơi trên xe của mình.
Những người có điều kiện thì có thể lắp hẳn cái cabin có buồng tắm, bếp núc và giường ngủ nhưng chi phí đầu tư rất tốn kém. Tài xế cũng có thể nghỉ tại các nhà trọ dọc đường. Tuy nhiên, nhiều tài xế có thói quen nằm lại trong cabin. Khi nghỉ trong xe, họ cần nổ máy để chạy điều hòa (làm mát vào mùa nóng và sưởi ấm vào mùa lạnh), xem video, sạc điện thoại hoặc máy tính bảng…
Nếu nghỉ qua đêm thì phải nổ máy. Khi chạy đường dài, mỗi tài xế xe tải chỉ được chạy tối đa 11 tiếng, nghỉ trên xe chừng 10 tiếng. Mỗi giờ nổ máy tại chỗ đốt lượng xăng dầu đủ chạy chừng 20 km. Mỗi xe tải đốt chừng 4 lít diesel mỗi giờ nổ máy tại chỗ. Người ta ước tính mỗi xe tải ở Mỹ tốn khoảng 2.000-6.000 USD mỗi năm cho tiền xăng dầu khi nổ máy tại chỗ, bởi nhiều tài xế có thời gian ngủ dọc đường khoảng 3-4 tháng mỗi năm.
Ngoài việc tốn tiền xăng và thải ra một lượng khí thải gây ô nhiễm thì nổ máy tại chỗ còn làm hao mòn máy móc, mỗi giờ nổ máy tại chỗ mài mòn động cơ tương đương với chạy hơn 10 km. Đối với xe con, mỗi giờ nổ máy tại chỗ đốt chừng 3,5 lít xăng. Theo tính toán, nếu mỗi tài xế xe con nổ máy chừng 10 phút khi dừng xe mua cà phê vào mỗi buổi sáng thì mỗi năm tiền xăng tiêu tốn khoảng 130 USD. Không có nghiên cứu về thói quen nổ xe máy của chúng ta khi dừng xe mua hàng, khi đợi vào bãi trông xe, khi ùn tắc đường… nhưng tôi nghĩ con số sẽ khổng lồ một cách đáng ngạc nhiên.
Trước thực trạng lãng phí xăng dầu, một công ty Mỹ là IdleAire đã chế tạo ra hệ thống cung cấp điều hòa không khí cũng như các tiện nghi khác bao gồm ổ cắm điện, tv, điện thoại... Để sử dụng dịch vụ, chỉ cần hạ cửa kính và lắp vào một tấm adapter giá chừng 10 USD. Tấm này khít với cửa sổ và có lỗ ở giữa để đưa ống điều hòa không khí cũng như các dây cable điện và TV. Chi phí xăng dầu khi nổ máy tại chỗ để phát điện tốn hơn là chi phí mua điện từ điện lưới khoảng 4 lần.

Thứ Ba, 17 tháng 5, 2016

Nếu ôtô rẻ, người Việt không còn kinh hoàng với xe khách

Nếu dễ tiếp cận ôtô hơn, thì có thể sẽ tắc đường, nhưng cảnh khổ sở vì chen chúc trên xe về quê chắc không còn.
Như thường lệ, năm nào cũng như năm nào, người ta chen nhau về quê cho bằng được vào những dịp lễ. Đó là điều đương nhiên và dễ hiểu. Nhưng hình ảnh xe khách 29 chỗ nhồi tới 90 người đã thể hiện tất cả về một Việt Nam phát triển lệch lạc, bấp bênh. 
Tôi nhớ lại một lần lên xe khách về quê. Xe 16 chỗ nhưng cũng phải tới 30 người. Dù con số này chưa ăn thua so với 90 người, nhưng trong một chiếc Ford Transit bé tin hin, mọi chuyện lại chẳng hề đơn giản.
Tôi lên sau, khi tất cả mọi chỗ đều kín mít. Anh tài xế luôn miệng thúc giục, nhảy vào trong sâu đi, nhanh không CSGT tới bây giờ. Tôi đang không hiểu vào trong là vào đâu khi hết chỗ ngồi, thì anh ta thúc tiếp "hàng dưới cùng kìa, mới chỉ có 6 người thôi", trong khi ở đó chỉ 4 ghế, tức thêm tôi là 7 người chia nhau 4 ghế.
Tháo giày xách trên tay, ôm chiếc túi đựng laptop khư khư trong lòng, phải cố gắng lắm tôi mới vào tới nơi, trong khi quần áo đã không còn chỉnh tề mà xộc xệch như vừa vật lộn với ai. Khó khăn lắm tôi mới kiếm được chỗ để hai bàn chân đều chạm sàn xe. Bây giờ là tìm chỗ ngồi. Ngồi ư? Quá khó với một người cao 1,76 m và nặng 71 kg như tôi. Cháu bé 10 tuổi may ra còn có hy vọng. Thế là chấp nhận, tôi đứng khom lưng suốt 3,5 giờ đồng hồ về quê. 
Tự hỏi, người ta chen nhau lên Hà Nội để làm gì rồi những ngày nay lại hối nhau về quê. Và rồi tôi cũng không phải cố gắng tìm cách giải thích nữa mà tự trả lời khi giật mình nhận ra rằng, tôi cũng giống như họ mà thôi, nguyên nhân thì tự biết. 
Nếu muốn biết xã hội Việt Nam đang thế nào, cứ đi xe khách một lần. Điều đó không sai. Ở hàng trên, 5 cụ già cũng phải chịu cảnh chia nhau 4 ghế. Hàng nữa, chị gái trẻ nách 2 con thơ, trong khi một cháu khóc quấy suốt cả nửa hành trình. Dưới đây, cậu thanh niên trẻ có lẽ là sinh viên về quê, mang theo cả mấy tấm lịch rồi bằng khen giải thưởng gì đó mà trường trao tặng. 
Đó mới chỉ là quan sát bằng mắt, những giác quan khác của cơ thể còn được cảm nhận rõ rệt hơn. Mũi tôi ngửi thấy mùi lạ, mọi người trên xe lần lượt bịt mũi, lôi khẩu trang ra đeo. Hóa ra một cô bé say xe đang nôn ói. Chưa hết, còn có mùi đồ ăn thức uống, trái cây đủ loại mà người ta mang ăn đường, mang về quê làm quà. 
Tai cũng có dịp làm việc. Tiếng khóc la hét của cháu bé khi nãy hòa quyện vào tiếng nhạc bolero của dàn loa tậm tịt rè rè, cộng với mấy thanh niên nhưng buôn chuyện như sáo sậu, cười nói phớ lớ như ở nhà riêng tạo nên một xe âm thanh hổ lốn. Người nhễ nhại mồ hôi, chân mỏi ra rồi, tay không chỗ bám víu. Về quê kiểu này với tôi, là một cực hình, thì với người già, trẻ em không biết còn là gì nữa. 
Lúc đó tôi chỉ ước, giá mà Việt Nam phát triển đồng đều hơn về kinh tế giữa các thành phố, để mọi người không tập trung đổ xô về thành phố lớn. Giá mà hệ thống giao thông công cộng đồng bộ hơn, để không ai phải chen chúc. Giá mà giá xe ôtô giảm đi đôi chút để người dân dễ tiếp cận. Rồi giá mà những khoản đầu tư vô ích vào công trình nghìn tỷ chỉ để ngắm được sử dụng cho nâng cấp hạ tầng giao thông, thì mọi thứ chắc cũng dễ thở hơn đôi chút. 
Nhưng đó chỉ là giá như. Còn bây giờ, có ai nói tôi ích kỷ thì cũng kệ. Tôi sợ cảnh về quê kiểu đó. Giá xe không giảm thì thôi, tôi tìm cách kiếm nhiều tiền hơn để mua xe riêng vậy. Tôi không phải lãnh đạo đất nước để nghĩ được sâu xa rằng tăng phương tiện cá nhân sẽ tắc đường. Tôi là người thường, và chỉ nghĩ đơn giản, có xe ôtô tôi và gia đình sẽ dễ chịu hơn vào những đợt nghỉ lễ như thế này, như thế có gì là sai!

Thông tin 'Lý trình' có cần thiết cho người đi đường?

Ở hai đầu cầu, thường gặp biển báo ghi “Lý trình” và các thông tin khác về chiếc cầu. Những biển báo như vậy liệu có thực sự cần thiết cho người đi đường?
Lý trình cho biết khoảng cách tính đến điểm được coi là gốc của tuyến đường. Như vậy, lý trình chỉ có nghĩa khi biết điểm gốc của tuyến đường chính xác là ở đâu. Thực tế, những người thiết kế, xây dựng và quản lý tuyến đường cần quan tâm đến điểm gốc còn người lái xe và người đi đường nói chung thì ít ai quan tâm.
Nếu không là nhà chuyên môn, hay đi từ xa đến, mấy ai biết điểm gốc của quốc lộ 1 là Lạng Sơn (chỗ nào của Lạng Sơn?), điểm gốc của quốc lộ 5 Hà Nội - Hải Phòng là trung tâm Hà Nội (chỗ nào của trung tâm?). Trong khi điểm gốc của đường cao tốc Hà Nội - Hải Phòng lại không phải trung tâm Hà Nội, mà ở gần Trâu Quỳ.
thong-tin-ly-trinh-co-can-thiet-cho-nguoi-di-duong
Hình 1.
Lý trình trên Hình 1 cho biết cầu này cách gốc 23 km và 169,227 m, nhưng khoảng cách đó là tính đến đầu cầu nào, hay đến điểm giữa cầu, bởi cũng còn thấy những biển báo ở đầu cầu ghi “Lý trình: từ km ...+... đến km...+...”? Hơn nữa, viết 169.227, chính xác tới milimét như vậy có ích lợi gì cho người đi đường?
Loại biển báo Hình 2 đặt ở làn ngoài cùng, để chỉ lối rẽ trái vào đoạn đường hầm nhỏ hẹp chui ngang dưới cầu, dọc bên trên là làn dành cho ôtô chạy với tốc độ cao. Lẽ ra trên biển báo đó cần cho biết các thông số như các giới hạn chiều cao và chiều rộng của hầm, nhưng lại ghi các thông số dài rộng của chiếc cầu vượt trên nóc hầm mà người và xe đang đi ở làn ngoài không đi và không thể đi lên đó!
thong-tin-ly-trinh-co-can-thiet-cho-nguoi-di-duong-1
Hình 2.
“Lý trình” là từ gốc Hán, hầu như không gặp trong đời sống hay trong các lĩnh vực khoa học công nghệ khác; ngay cả trong nhiều từ điển tiếng Việt cũng khó tìm thấy từ này.
Ghi lý trình trên các cột km và các cột H dọc đường là đủ; còn lý trình, chiều dài và chiều rộng chiếc cầu thì chỉ nên có trong tài liệu, hồ sơ kỹ thuật của cơ quan, đơn vị quản lý cầu đường. Biển báo chủ yếu phục vụ đông đảo người đi đường. Vì vậy không nên có những biển báo với những thông tin không cần thiết gây mất tập trung cho người lái xe.
Nhân đây cũng nói về hình thức trình bày không theo chuẩn mực nào của hai biển báo nói trên. Ở Hình 1, km và mét được ký hiệu là KM và M, dấu thập phân vừa là dấu phảy, vừa là dấu chấm. Trong khi đó, ở Hình 2 thì khác, có khung viền, ký hiệu đơn vị là Km và m, dấu thập phân là dấu chấm. Ngoài ra, các từ còn viết dính liền vào nhau và mắc lỗi chính tả tiếng Việt sơ đẳng.
Hai biển báo này và nhiều biển báo khác viết sai hiện vẫn tồn tại trên đại lộ đẹp nhất Thủ đô đã gần chục năm.

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2016

Ở Việt Nam, mỗi lần ra đường là mỗi lần mạo hiểm

Đa số người Việt khi tham gia giao thông lúc nào cũng tỏ ra vội vã, mạnh ai ấy đi, thói quen như ngấm vào máu, lối sống, văn hoá.
Dòng người, xe cộ tấp nập dừng trước đèn đỏ, ai cũng ngước nhìn và cùng tham gia trò chơi đếm ngược, 10, 9, 8, 7, 6, ... 5... và rồi tiếng còi xe phía sau bắt đầu vang lên. Một vài chiếc xe ở hàng đầu dũng mãnh lao lên như muốn “thách đấu” với dòng phương tiện di chuyển theo hớng khác, vậy là xung đột giao thông, những pha “cắt đầu”, ép xe diễn ra muôn hình muôn vẻ.
Điểm chung là ai cũng vội và nhìn cái kẻ đang “xung đột” với mình với một ánh mắt thiếu thiện cảm, một gương mặt cau có và đôi khi là những tiếng chửi thề. Đó là bức tranh giờ cao điểm ở Hà Nội và một số thành phố lớn ở Việt Nam.
Kể cũng lạ thật, đôi khi tự hỏi rằng với 5 giây “cướp” được đó họ có thể làm được gì nhỉ? Trong dòng xe cộ đông đúc đó có đủ loại thành phần trong xã hội, từ học sinh, sinh viên, những người làm tự do, có nhiều người là công chức.
Họ phóng bạt mạng, đầu giờ sáng nhưng không phải ai cũng có việc khẩn cấp. Nhiều người trong số họ chạy ngoài đường thì nhanh thế nhưng khi đến công sở họ lại đủng đỉnh mang gói xôi hoặc chiếc bánh mì trong túi ra và từ từ hưởng thụ bữa sáng, rồi thì rửa ấm pha trà, đọc báo để chờ đợi ... bữa trưa.
Chiều về họ lại phóng xe ra khỏi công sở nhanh như thể đang có con khủng long bạo chúa đuổi phía sau vậy. Có người vừa chạy vừa móc điện thoại ra "alô, đang đến, ừ chỗ cũ nhé" và phi như bay vào quán nhậu. Lúc ra, nhiều người cũng chạy rất nhanh nhưng với một gương mặt “rực rỡ ánh hồng” và hơi thở đầy mùi bia rượu.
Lúc này cái đầu đã mất tỉnh táo, cái tay đã thiếu chuẩn xác, chỉ còn lại thói quen tiết kiệm 5 giây là vẫn còn nguyên, rất nhiều người trong số họ vì tiết kiệm 5 giây đã phải trả giá bằng cả cuộc đời sau những tai nạn thảm khốc.
Thói quen tham gia giao thông phần nào đó thể hiện ý thức, lối sống, văn hóa ứng xử và nhận thức xã hội của một cá nhân hay một cộng đồng. Mong sao mỗi người trong chúng ta khi tham gia giao thông ở Hà Nội, TP Hồ Chí Minh hay những thành phố lớn khác hãy thể hiện nét đẹp văn hóa của địa phương mình.
Để du khách phương xa, nhất là những người nước ngoài đến thăm chúng ta khi về không còn mang theo ấn tượng xấu: “tham gia giao thông ở Việt Nam như là tham gia một môn thể thao mạo hiểm”.
Tôi xin được dùng mấy câu thơ sau để thay lời kết của bài viết, chúc các bạn mạnh khỏe, hạnh phúc và lái xe an toàn:
Năm giây ngắn lắm ai ơi
Đem so với cả cuộc đời là bao
Lên xe, đừng phóng ào ào
Nhường nhau sẽ thấy ngọt ngào, thân thương
Ai ơi, chớ có giành đường
Rủi ro tai nạn, đau thương gia đình
Đèn xanh, đèn đỏ phân minh
Khi xanh mới chạy, đời mình luôn vui!

Những thói quen xấu cần sửa gấp của tài xế Việt Nam

Nên sử dụng đèn xi-nhan nhiều hơn, tránh điều khiển ôtô vô tội vạ, dùng đèn pha đúng cách sao cho lịch sự và biết nhường đường.
Chắc các bạn khi lái xe đều hiểu rằng các phương tiện giao thông không phải do Việt Nam phát minh, và cũng không phải do chúng ta sáng tạo ra cách sử dụng hay các nguyên tắc vận hành, nguyên tắc an toàn.
Tôi bắt đầu như vậy để mọi người cùng đồng ý rằng, các phương tiện giao thông chúng ta đang sử dụng phải theo các thông lệ quốc tế, tuân thủ thiết kế và hướng dẫn vận hành của nhà sản xuất. Vậy, phần lớn các lái xe ở Việt Nam đang áp dụng sai một số thứ (có vẻ nhỏ nhưng không hề nhỏ) mà tôi xin được liệt kê dưới đây:
Ít sử dụng xi-nhan đôi
Xi-nhan đôi đang bị mọi người hiểu đơn thuần là tín hiệu khẩn cấp. Hiểu như vậy đúng, nhưng chưa đủ. Xi-nhan đôi theo thông lệ giao thông quốc tế là đèn tín hiệu dừng, đỗ, cảnh báo nguy hiểm, cảnh báo tình trạng khẩn cấp… Xi-nhan đôi sử dụng khi xe dừng, đỗ ở những nơi không phải bãi đỗ xe để thông báo cho các xe xung quanh, nhất là các xe phía sau.
Ngoài ra, khi có chướng ngại vật khiến các bạn phải đi chậm thì hãy bật để cảnh báo cho xe phía sau cùng tránh. Có một số bạn sẽ nói là xi-nhan đôi chỉ sử dụng khi xe hỏng, khẩn cấp…, vậy các bạn thử suy luận một chút: tại sao vị trí nút bấm xi nhan đôi luôn luôn ở nơi dễ tiếp cận nhất?
Trên xe, những nút nào cần được sử dụng nhiều sẽ được ưu tiên đặt ở các nơi dễ bấm, còn những nút ít dùng sẽ được đặt ở những chỗ khuất hơn. Lý do đơn giản là vì xi-nhan đôi là nút cần được sử dụng hàng ngày.
Thêm vào đó, xi-nhan đôi luôn được cấp điện (trừ khi hết ắc quy) để các lái xe có thể yên tâm đóng cửa, khóa xe và đỗ bên đường một lát trong khi mua sắm hay uống café…
Chắc chỉ có ở Việt Nam các lái xe mới yên tâm để xe nổ máy, bật xi-nhan một bên rồi rời xe đi… chơi. Ở các nơi khác mà làm vậy thì khi quay lại chắc bánh xe cũng chẳng còn.
Xi-nhan một bên như tín hiệu dừng, đỗ xe
Xi-nhan một bên không bao giờ được phép hiểu là tín hiệu dừng hay đỗ xe. Sử dụng sai mục đích dẫn đến hiểu lầm là bạn đang xin rẽ, quay đầu hoặc đổi hướng, đặc biệt khi các bạn dừng xe ở gần ngã ba, ngã tư.
Xin mọi người hãy bỏ ngay thói quen vô cùng xấu và nguy hiểm này. Không phải vô cớ mà tất cả các hãng xe đều ngắt điện xi-nhan một bên khi xe tắt máy, đơn giản là vì nó chỉ được sử dụng khi xe đang chuyển động. Bất kể dừng, đỗ năm giây, một phút, năm phút hay nhiều hơn, hãy sử dụng xi-nhan đôi để báo cho các xe xung quanh là mình đang dừng, đỗ (đặc biệt là các bạn lái taxi, các bạn là những người cần dùng xi-nhan đôi nhiều nhất).
Ôtô khác xe máy ở điểm là có xi-nhan đôi, vậy hãy sử dụng công cụ hữu ích này nhiều hơn nữa đi.
Lái xe theo hình zig zag, hoặc tệ hơn: không theo hình gì cả
Trên đường, phần lớn các đường đều có vạch kẻ phân chia làn. Những ai đi ôtô xin hãy đi theo làn đã được kẻ, hạn chế đổi hướng, đổi làn. Nếu đổi hướng, đổi làn thì phải bật xi-nhan xin trước (rất ít lái xe làm được điều này, kể cả ở nước ngoài, nhưng đây là hành động cần thiết và thể hiện sự văn minh, tôn trọng người khác).
Hiện tại, các lái xe ở Việt Nam (cả xe máy lẫn ôtô) khi có chướng ngại vật trước mặt (xe trước phanh gấp, người qua đường, xe rẽ…) thường làm gì? Đơn giản thôi: đánh tay lái sang một bên và… lách. Làm như vậy gây nguy hiểm cho mọi người xung quanh và gây cản trở giao thông. Đây là một phản xạ vô cùng xấu, xin hãy rèn luyện và bỏ nó đi ngay.
Phản xạ đúng khi gặp chướng ngại vật là giảm tốc độ, thậm chí dừng lại để sau đó tránh. Các bạn cứ tiếp tục lách rồi sẽ có ngày bạn đâm phải ai đó (nếu các bạn thích đâm người thì đây là hành động phù hợp, nhưng nếu không thì hãy giảm tốc độ, bật xi-nhan, đổi hướng rồi hãy tránh).
Nếu không ai luồn lách thì giao thông sẽ ngăn nắp và an toàn hơn. Nói vui nhưng rất đúng: Ở Việt Nam, đâu phải muốn đi thẳng là đi thẳng được… Hãy cùng thay đổi tật xấu này dần dần.
 
Blogger Templates